Ngày đăng: 23:07:18 25-01-2016 -- Lượt xem: 36413.
Kích cỡ chữ: Giảm - Tăng

Giới thiệu phần hai 5 tập thơ Hoa Đạo Pháp của tác giả Mặc Giang

Giới thiệu phần hai 5 tập thơ Hoa Đạo Pháp của tác giả Mặc GiangXin giới thiệu đến quý độc giả phần hai trong 10 tập thơ Hoa Đạo Pháp của tác giả Mặc Giang ( TT Thích Nhật Tân), trong phần này, chúng tôi đăng tiếp từ tập 6 đến tập 10, mỗi tập như thế lại có mười bài. Trong tập 6 gồm có các bài: Hoa nở giữa rừng hoang, Hoa Chân Lý, Hoa Bất Diệt, Hoa Vũ Trụ, Hoa Đạo Pháp, Hoa Vô Thường, Hoa Tạng trổ bông, Hoa Diễm Hằng mỉm nụ, Hoa Chơn Thường, Hoa Từ Bi Hỷ Xả...
Cùng chuyên mục:
>>
Giới thiệu 5 tập thơ Hoa Đạo Pháp của tác giả Mặc Giang
>> Những bài ngâm thơ về Cha mẹ của Thi sĩ Mặc Giang

>> Việt Nam Thi Sử Hùng Ca - TNT Mặc Giang
-----------
TẬP 6

Hoa nở giữa rừng hoang
             Tháng 5-2005
 
Ai có nghe cõi trần gian đau khổ
Ai có nghe người nhân thế mỉm cười
Trên rừng hoang có những đóa hoa tươi
Mọc xen kẽ giữa cỏ cây hoang dại
 
Đời đau khổ bỡi phù du thành bại
Đời còn vui bỡi dạo bước nhân gian
Đem tin yêu đắp vá những bẽ bàng
Mang hy vọng gắn hàn trên đổ nát
 
Trong tiếng khổ vẫn còn nghe tiếng hát
Trong niềm đau vẫn vang vọng lời ca
Để nhân sinh sống nổi cảnh ta bà
Cho con người vượt nhiều phen gió bụi
 
Thác róc rách trên đèo heo hóc núi
Nước khơi nguồn chìm nổi giữa lòng khe
Áo gấm kia lại còn bọc vải the
Còn gai bố lại chai sần rách vá
 
Đường khổ ải hãy trèo lên dốc đá
Nhặt tiêu điều cho hết những tàn khô
Khơi rộng thêm cho thư thả ao hồ
Để giao tiếp với suối nguồn sông biển
 
Đất bao la cản ngăn chi giới tuyến
Trời bao la chia cắt chi tầng không
Hãy nhìn kia cái giá buốt mùa đông
Vẫn còn ấm lửa hồng trong nắng hạ.
 
Hoa Chân Lý
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Chân Lý nở trên dòng bất nhị
Ðưa muôn loài về tánh thể nhất nguyên
Ðể nhận chân, lý vô thượng diệu huyền
Luôn hiện hữu, giữa đôi bờ không sắc
 
Hoa Chân Lý tỏa thường hằng bất diệt
Nở an nhiên cho vạn hữu tồn sinh
Một là hai, hai là một, nguyên trinh
Không biến hoại trên hành trình còn mất
 
Hoa Chân Lý vượt trụ thành đắc thất
Kim cương tòa bừng tỏa ánh minh châu
Tỏa ngũ sắc thanh thiên mọi nhịp cầu
Dung tất cả trên dòng sông tam thế
 
Không kẹt giữa rừng vô minh nghẹt thở
Không vướng vào biển sinh tử trầm mê
Ngàn năm trước, vẫn là núi Tào Khê
Ngàn năm sau, vẫn là sơn Linh Thứu
 
Hoa Chân Lý, em ơi, đừng có hỏi
Hoa Ưu Ðàm, em ơi, thật huyền vi
Nhận ra rồi, em cứ bước chân đi
Giác hữu tình, cùng hòa reo tiếng hát
 
Ngọn bát phong, tan hoang bên bờ cát
Lửa tam đồ, xơ xác cạnh bờ lau
Hoa Chân Lý trăng trắng như hoa cau
Thơm bát ngát trên đường về quê cũ.
 
Hoa Bất Diệt
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Bất Diệt nở trên dòng sinh diệt
Cỡi vô thường để tỏa đóa vô sanh
Biển trần gian, hiện hữu nét tinh anh
Ta bà khổ, bừng minh châu muôn thuở
 
Hoa Bất Diệt ngàn đời, ta vẫn nhớ
Tỏa chơn thường, vạn thuở, ta không quên
Trên lộ trình Bồ Tát đạo, thênh thênh
Ðưa chúng sinh bước lên đường Tứ Thánh
 
Hoa Bất Diệt vào tam đồ giá lạnh
Cửa tam vô, bừng ánh đạo từ bi
Ngân tiếng chuông đạo lý bất tư nghì
Tan tất cả biển trầm luân thống khổ
 
Này em hỡi, ta biết nhau từ đó
Này em hỡi, ta còn nhau muôn đời
Như mây trời, cỡi sóng bạc rong chơi
Như trùng dương, du thuyền, reo bát nhã
 
Một là một, ta còn đây tất cả
Ðường quy nhất, ta có mất gì đâu
Hoa Bất Diệt chính là đóa minh châu
Tâm như như, vốn thường hằng miên viễn
 
Vẫy chào nghe, leo lên đò vĩ tuyến
Không còn đau, tiếng vỗ khóc ly tan
Hoa Bất Diệt ngợi ca ánh đạo vàng
Tỏa bát ngát khắp mười phương ba cõi.
 
Hoa vũ trụ
Tháng 9 – 2007
 
Hoa vũ trụ nở ra vầng nhật nguyệt
Ðể Thái dương xoay chuyển có đêm ngày
Tạo sự sống hiện sinh trái đất này
Con người và vạn vật chung nhau hòa điệu
 
Hoa vũ trụ thắp vầng trăng vi diệu
Ðể đêm đêm bừng tỏa ánh trăng ngàn
Tạo an lành trang trải khắp trần gian
Chứ nếu không, nửa dòng đời khép lại
 
Hoa vũ trụ nở hằng sa tinh tú
Ðể bảo hòa vô hạn cõi thái hư
Một ánh sao mờ, không có chỗ dư
Một ánh sao băng, không hề biến mất
 
Ta vén tay, đỡ vành hoa vũ trụ
Xoay và nhìn từng cánh thắm càn khôn
Từ li ti đến biến hóa vô cùng
Như Hoa Tạng trùng trùng nhân duyên khởi
 
Nơi ta đi, không đâu là chỗ tới
Nơi ta đến, không đâu chẳng nẻo về
Như đi trên thềm vũ trụ nở hoa
Nhìn sắc thể đi qua từng cánh mở.
 
Hoa Ðạo Pháp
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Ðạo Pháp nở trên dòng sinh diệt
Tỏa hương từ khắp ba nẻo sáu đường
Tỏa hương bi khắp pháp giới mười phương
Cho vạn hữu kết cành dương cam lộ
 
Hoa Ðạo Pháp đã hiển sinh từ độ
Khi đất trời thành trụ thuở hồng hoang
Khách lữ hành lưu lại những điểm son
Ðường vô tận không nhạt nhòa dấu vết
 
Mỗi nhân sinh đi qua dòng không sắc
Mỗi bóng hình tan tụ bước tử sinh
Vẫn còn mang mãi mãi nét nguyên trinh
Chân tánh thể không phôi pha hư huyễn
 
Hoa Ðạo Pháp vượt muôn ngàn giới tuyến
Tỏa đạo vàng thắm nhuận khắp muôn phương
Tỏa từ bi chan sức sống tình thương
Cho vạn loại xóa tan bờ ngân ngã
 
Hoa Ðạo Pháp đơm bông thuyền bát nhã
Ðưa chúng sinh vượt biển khổ trầm luân
Cứu chúng sinh vì tam độc quên mình
Ðáo bỉ ngạn ngời minh châu rực sáng
 
Hoa Ðạo Pháp, muôn đời luôn tỏ rạng
Qua ba thời, ngát hương đạo từ bi
Cỡi vô thường, thắp đuốc lên mà đi
Dòng sinh tử, ngát hương Hoa Ðạo Pháp.
 
Hoa Vô Thường
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Vô Thường nở trên dòng nhân thế
Ðể tặng người đang sống cõi trần gian
Ngắm nhụy hương tan hợp - hợp tan
Bay phảng phất đi qua bờ không sắc
 
Hoa Vô Thường nở trên dòng sinh diệt
Tặng nhân gian hiểu chân lý cuộc đời
Ðã đắm chìm trong ba cõi nổi trôi
Ði đi mãi trên sáu đường hư huyễn
 
Hoa Vô Thường nở trên bờ vĩ tuyến
Tặng nhân sinh qua khúc rẽ đò ngang
Bên này bờ là dòng sống mênh mang
Bên kia bờ là phương trời ly khách
 
Hoa Vô Thường luôn luôn chuyển mạch
Tỏa đổi thay từng một sát na
Tỏa mất còn từng một âm ba
Kết hòa hóa trước muôn ngàn hiện hữu
 
Xin tặng cho anh đóa Vô Thường tuyệt mỹ
Xin tặng cho em đóa Vô Thường tinh anh
Xin tặng cho người đóa Vô Thường thiên thanh
Ði, đi khắp trên ba đường sáu nẻo.
 
Hoa Tạng trổ bông
Tháng 9 – 2007
 
Ði đâu, không bằng quê nhà
Với cơm dưa muối, với cà dầm tương
Ði đâu, không bằng quê hương
Có người thân, với tình thương quê mùa
Không cần ai bán ai mua
Không xua Nắng Hạ, không lùa Gió Ðông
Không Xuân cầu sắc cạnh hồng
Không Thu tím ngắt theo dòng buông trôi
Không treo nhân ảnh đãi bôi
Không tô nhân ngã lở bồi trần gian
Ði đâu, dù có trăng vàng
Nhưng trăng không bước trên ngàn rong chơi
Ði đâu, dù có mưa rơi
Nhưng không tí tách ngỏ lời thùy dương
Ði đâu, dù rộng muôn đường
Nhưng không rung nhịp vấn vương dặm dài
Nhìn góc biển, có thiên nhai
Nhìn hải giác, có phương đài riêng ta
Chẳng hôm nay
Chẳng hôm qua
Chẳng ngay mai
Vắt vảnh thiên thư
Vũ trụ không chỗ dư
Hư vô không chỗ trống
Búng ngón tay, cuối đỉnh đồi đồng vọng
Bặt âm vang, tịch lắng chốn vĩnh băng
Ta nghe tiếng diễm hằng
Ngân pháp âm bất tuyệt
Ta nghe vô sinh vô diệt
Reo tiếng hát núi Tỳ Lô
Thấy âm linh ngủ kín đáy mồ
Chợt tỉnh hồn mừng vui thức dậy
Những bậc Thánh Ðức an nhiên đại định
Xuất thần trổi khúc hoan ca
Ðâu không là của ta
Căn nhà nguyên trinh nhiệm thể
Ðâu, không là chỗ đến
Ðâu, chẳng phải đường về
Nụ cười hàm tiếu nguyên sơ
Vũ trụ ngàn sao lấp lánh
Riêng ta, tự thể, bao giờ
Trùng trùng Hoa Tạng trổ bông.
 
Hoa Diễm Hằng mỉm nụ !
Tháng 9 - 2007
 
Những bông hoa trên dọc đường sỏi đá
Mỉm nụ hồng giữa cát bụi sương sa
Trải nắng mưa đong giọt đọng cánh hoa
Trĩu xuống thấp la đà phô nhụy trắng
 
Mưa tạnh hột, mây tan dần, hé nắng
Giọt mưa rơi, giọt nhiểu, giọt vương cành 
Nắng lên rồi làm giọt nhỏ tan nhanh
Cánh hoa khép vương vương hơi ươn ướt
 
Gió lay động, hoa đong đưa tha thướt
Nhoẻn cánh cười khoe sắc lộng phù vân
Hương bay bay nhòe cát bụi phong trần
Nổi hương sắc giữa hoa đồng cỏ nội
 
Có bông hoa mỉm cười bên bờ suối
Có bông hoa đeo vách núi cheo leo
Có bông hoa reo gió nắng lưng đèo
Và bông hoa rực thành đô phố thị  
 
Khi sinh thái hiện hình từ vô thỉ
Khi phù sinh khởi động thuở hồng hoang
Tiếng BIG BANG lồng theo tiếng Ửng Hồng
Ðã báo hiệu hoa cười reo vạn thể
 
Cho dù di hành không nhiễm thể
Cho dù độc mộc giữa muôn phương
Xuyên trục Hoành, xoáy trục Tung
Hoa Diễm Hằng vẫn mỉm cười chuyển hóa.
 
Hoa Chơn Thường
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Chơn Thường nở trên dòng huyễn hóa
Tỏa đạo vàng trang trải khắp mười phương
Ðưa chúng sanh về bờ bến thanh lương
Rửa tam nghiệp bằng cành dương cam lộ
 
Hoa Chơn Thường hiện hữu từ vô thỉ
Ngát hương lành vi diệu đến vô chung
Vượt hằng sa thế giới đến vô cùng
Ðể chúng sanh hưởng mùi hương diệu tánh
 
Hoa Chơn Thường nở trên đường Bát Chánh
Khắp muôn loài thấm nhuận đức từ bi
Sông vô thường vỗ sóng chuyển huyền vi
Chứng đạo ca du thuyền reo bát nhã
 
Ngã nhơn, ngã tướng, sinh vô ngã
Vô nhơn, vô tướng, diệt vô sinh
Hữu – vô, tuyệt lộ, duy huệ minh
Chư Phật bản hoài, vi sự nghiệp
 
Hoa Chơn Thường chuyển qua tay Ca Diếp
Kế thế, trao hăm tám Tổ - Tây Thiên
Một cây năm nhánh, Ðông Ðộ hoằng truyền
Tâm ứng tâm, không cần y bát nữa
 
Hoa Chơn Thường, hằng hiển sinh muôn thuở
Bừng vô ưu, qua thành trụ hoại không
Kìa xem, núi là núi, sông là sông
Nếu luận bàn, nện ba hèo vụn vỡ
 
Hoa Chơn Thường, chúng sanh luôn ghi nhớ
Nâng hai tay, ngào ngạt đóa vô tâm
Như thanh thiên bát ngát tựa trăng rằm
Bồ Tát đạo, hành trình, luôn tự chiếu
 
Hoa Chơn Thường, ôi nụ hoa hàm tiếu
Nở trong vườn giác ngộ, ngát tâm hương
Từ Hành tinh này cho đến khắp mười phương
Chơn chơn tánh, thường chơn, chơn bất thối.
 
Hoa Từ Bi Hỷ Xả
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Từ nở cho chúng sanh an lạc
Hoa Bi nở cho chúng sanh hết đau
Hoa Hỷ ban, vượt thoát mọi tinh cầu
Hoa Xả tận, diệt tam đồ bát nạn
 
Chúng sanh khổ, như con tàu mắc cạn
Chúng sanh đau, như cầu váng long đinh
Bởi si mê nên trầm thống quên mình
Ðường sinh tử, nghiệp mang, lao vút mãi
 
Khi cô độc giữa rừng thiêng quan ải
Khi bôn ba giữa hỗn tạp quần sanh
Thiệt hơn, cao thấp, danh lợi, đua tranh
Ðầu xơ xác mấy lần thay tóc trắng
 
Hoa Từ nở, đêm đông rơi giọt nắng
Hoa Bi bừng, hạ trắng đón giọt mưa
Hoa Hỷ thơm, xuân đến khắp bốn mùa
Hoa Xả hết, cho đời không thu tím
 
Em hãy nâng Ðóa Từ Bi tâm nguyện
Em hãy trao Ðóa Hỷ Xả thanh lương
Ðưa chúng sanh về bờ bến yêu thương
Không đau khổ trên dọc đường tam thế
 
Từ nay, cuộc đời không còn đau khổ
Từ nay, cuộc đời không còn kêu thương
Tay trao tay, gieo cam lộ cành dương
Ðời hạnh phúc, không còn ai khóc nữa
 
Hoa Từ Bi là thế
Hoa Hỷ Xả là đây
Báo Phật ân, vô thượng, đức cao dày
Cứu chúng sanh, vô biên, thề nguyện độ
 
Hoa Từ Bi, đức từ bi, rạng rỡ
Hoa Hỷ Xả, đức hỷ xả, không lường
Kết từng vòng dâng lên Ðấng Pháp Vương
Khắp chúng sanh đồng chắp tay đảnh lễ.
-----------------
TẬP 7
Hoa Chánh Pháp
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Chánh Pháp nở trong vườn giác ngộ
Tỏa hương thơm thấu triệt giữa chánh tà
Cho chúng sanh khắp đại địa ta bà
Dung tam thế, nhiếp mười phương, ba cõi
 
Hoa Chánh Pháp vẫn muôn đời chiếu rọi
Xóa tan đi bóng dáng của vô minh
Diệt mê si, mê hoặc, đến mê tình
Ðừng đánh lận ma cường hay pháp nhược
 
Hoa Chánh Pháp, không có cường có nhược
Không có đường mượn Phật nói chuyện ma
Không có phương mượn chánh lấp nẻo tà
Phật là Phật, ma là ma, rõ mặt
 
Hoa Chánh Pháp, không đi ngang về tắc
Không bẻ cong, không đi ngược về xuôi
Dù hằng sa, cũng biết rõ mười mươi
Nào có nghĩa một hai, lòa nhân thế
 
Dùng đuốc tuệ chiếu muôn ngàn vi tế
Dùng chánh tâm quét sạch mọi tà tâm
Không thân sơ, không vị nể, sụp hầm
Hoa Chánh Pháp bừng hương thơm pháp giới.
 
Hương thơm giải thoát
Tháng 9 – 2007
 
Em hãy trồng khu vườn Hoa Giác Ngộ
Anh hãy gieo hạt giống Ðạo Từ Bi
Ðường Tứ Thánh, an lành, dắt nhau đi
Hỡi nhân sinh, khép khung trời nhỏ hẹp
 
Hãy vượt qua bức tường thành cưỡng ép
Hãy băng qua đáy hố thẳm tỵ hiềm
Quét sạch đi bờ đố kỵ, nhỏ nhen
Mở đại lộ nhân từ reo chánh đạo
 
Tiếng sân si, không trở thành giông bão
Tiếng oán cừu, không thành sóng phân tranh
Lửa vô minh, cùng dập tắt tơ mành
Thì nhân thế sẽ hòa bình miên viễn
 
Ðường tu tập cùng nhau đi tiệm tiến
Ðạo nhiệm mầu cùng hạ thủ công phu
Tự xưa nay, bởi ta là rùa mù
Chìm biển khổ, bộng cây xa mút nẻo
 
Giữa Mê - Ngộ, một âm ba tích tắc
Giữa Thánh - Phàm, ngắn ngủi một lằn ranh
Hãy nhìn kia, bừng một đóa tinh anh
Em và anh đã vun trồng từ đó
 
Em rảo bước qua vườn Hoa Giác Ngộ
Anh rong chơi trên đại lộ từ bi
Cuộc đời ta sẽ chuyển hóa huyền vi
Trao nhân thế mùi hương thơm giải thoát.
 
Hoa Phật Pháp
Tháng 9- 2007
 
Hoa Phật Pháp gieo trên vườn nhân thế
Cho người người gặt hái đóa từ bi
Vượt trùng dương, băng giới tuyến phân ly
Thơm bát ngát hương tin yêu, sự sống
 
Hoa Phật Pháp đi vào nơi điểm nóng
Sẽ xóa tan những bức xúc oán cừu
Những hơn thua tranh chấp gởi thiên thu
Biết nhìn nhau cảm thông tình nhân loại
 
Hoa Phật Pháp đi vào nơi lửa khói
Tiếng hoan ca reo khúc hát hòa bình
Bom đạn tàn theo dấu vết chiến chinh
Chan tình tự đơm bông hòa điệu sống
 
Hoa Phật Pháp băng qua mọi giới tuyến
Không phân chia lãnh thổ, phong tục, chủng tộc, quốc gia
Vượt trường thành vạn lý giàu nghèo, vật chất, trầm kha
Các màu da, chung vuờn hoa nhân loại
 
Không còn đâu là điểm nóng điểm lạnh
Không còn đâu là biên giới tang thương
Cùng dựng xây, trang trải đóa thanh lương
Hương dịu ngọt ấm lòng đêm giá lạnh
 
Phải thế không em, trao cho nhau lành mạnh
Phải thế không anh, trao cho nhau thăng hoa
Hoa Phật Pháp, nâng hai tay, kết tòa
Lòng nhân thế kể từ nay, hướng thượng
 
Cả thế giới, hãy cùng nhau quy hướng
Cả nhân loại, hãy cùng nhau tin yêu
Mỉm cười nhau, trao tặng đóa yêu kiều
Cõi trần gian bừng bông Hoa Phật Pháp.
 
Hoa Giác Ngộ
Tháng 7 – 2007
 
Hoa Giác Ngộ kết sáu thời tu tập
Hoa Hành Trì quyết hạ thủ công phu
Tu đến khi chỉ còn một chữ NHƯ
Cũng dứt bỏ bước lên bờ bỉ ngạn
 
Hoa Giác Ngộ trổ lên rồi, bừng sáng
Dứt trầm luân khổ ải tự xưa nay
Không có Ðông, mà cũng không có Tây
Không có Nam, mà cũng không có Bắc
 
Phật tánh, không phân chia : màu da, chủng tộc
Phật tâm, không mắc kẹt : cao thấp, nghèo giàu
Phật từ, không mắc cạn : bến cát, bờ lau
Phật quang, khắp mười phương phổ chiếu
 
Hoa Giác Ngộ, ngát hương hoa hàm tiếu
Mỗi chúng sanh là một đóa vô ưu
Dung ba thời, chuyển ba thế, truyền lưu
Cùng xuất xử, cộng nhập Tỳ Lô Tánh Hải
 
Hoa Giác Ngộ du thuyền vô quái ngại
Ðộ chúng sanh khắp pháp giới mười phương
Ðèn trí tuệ soi sáng vạn nẻo đường
Ðánh bật gốc mọi trần sa phiền não
 
Hoa Giác Ngộ trổ bông đường thánh đạo
Ðạt chơn thường, chứng đạo lý thường chơn
Chứng đạo ca, tô thêm một điểm son
Hòa hương sắc nhiệm mầu vô thượng giác.
 
Vạn Ðóa Hoa
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Diệu Liên, em trồng đầm ba cõi
Hoa Hạnh Nguyền, em gieo ao sáu đường
Hoa Từ Bi, em rải trời đau thương
Hoa Bồ Ðề, em ươm đất phiền não
 
Hoa Chân Lý trổ bông bờ huyễn ảo
Hoa Chân Như kết nụ bến diêm phù
Hoa Minh Châu tỏa ngọc chốn thâm u
Hoa Bất Hoại ngát đôi bờ không sắc
 
Hoa Thanh Tịnh mọc trên đất bất tịnh
Hoa Ưu Ðàm ngát tỏa nẻo vô minh
Hoa Kim Cương trổi ngọc chốn điêu linh
Hoa Bất Thối thơm hương trời điên đảo
 
Hoa Tín Tâm, em ươm ngôi Tam Bảo
Hoa Tín Nguyện, em kết cõi Lạc Bang
Hoa Tín Hành, em dệt khắp đạo tràng
Hoa Vạn Hạnh, em xây đường lục độ
 
Hoa Nguyện Từ, em lên đường cứu khổ
Hoa Nguyện Bi, em xoa dịu thương đau
Hoa Nguyện Trí, em kết hạt minh châu
Hoa Nguyện Huệ, em rạng soi pháp giới
 
Chúng sanh khổ, mang tâm nguyền tự độ
Chúng sanh đau, mang tâm nguyện độ tha
Một bông hoa kết nối Vạn Ðóa Hoa
Hoa Bất Diệt chuyển mười phương tam thế.
 
Hoa Chánh Ðạo
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Chánh Ðạo, thơm mùi hương chơn thật
Khách lữ hành biết đúng hướng mà đi
Tránh phù trầm mê hoặc, dù một ly
Sẽ lầm lạc ngàn xa hơn vạn dặm
 
Hoa Chánh Ðạo, tỏa hương thơm tĩnh lặng
Không vẽ tô, sơn phết đủ sắc màu
Ðạo càng tô, càng sai lệch chìm sâu
Như rùa mù còn ăn thêm bánh vẽ
 
Hoa Chánh Ðạo, không nương quyền cậy thế
Không sa mù để đánh lận con đen
Có tội không, nghiệt ngã con dế mèn
Núp bóng đêm mơ màng phiêu lưu ký
 
Hoa Chánh Ðạo, chận trên đầu của ý
Ðẩy bất chân, bất chánh, hết đường đi
Biết nhận chân đạo lý bất tư nghì
Ðường bát chánh trổ bông Hoa Chánh Ðạo
 
Hương pháp thân uyên áo
Tỏa pháp Phật nhiệm mầu
Tu tập không vị cầu
Mới thường, lạc, ngã, tịnh
 
Hoa Chánh Ðạo, cao ngần Linh Sơn đỉnh
Tỏa sắc hương cao cả lý chơn thường
Bồ đề tòa, điều ngự Ðấng Pháp Vương
Chúng sanh nguyện, kết đài vô thượng giác.
 
Hoa Vô Lượng Tâm
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Vô Lượng Tâm nở trên đường lục độ
Cứu chúng sanh vô lượng số hàm linh
Ðã từ lâu chìm khổ hải cực hình
Quên đi mất con đường về quê cũ
 
Hoa Vô Lượng Tâm ươm nhụy hương hội tụ
Tỏa thanh lương đi muôn hướng phân kỳ
Trải trần gian nhuần ánh đạo từ bi
Lòng nhân thế thấm mưa nguồn pháp vũ
 
Một sinh linh còn lầm đường lạc lối
Hạnh độ tha còn nhủ bóng từ ân
Một sinh linh còn nay lựa mai lần
Nguyện cứu đời còn dang tay dìu dắt
 
Ðây là con đường tắt
Ðây là con đường dài
Pháp thượng thừa ngàn muôn hướng, không hai
Tùy trình độ, căn cơ mà chỉ hướng
 
Ðây là tánh là tướng
Ðây là nhân là duyên
Khi nhận chân được chân lý diệu huyền
Dung tất cả để trở thành quy nhất
 
Hoa Vô Lượng Tâm, tỏa hương nghiêm mật
Khách lữ hành hưởng đúng vị khai tâm
Quyết hành trì y như pháp thậm thâm
Sẽ hiển lộ trong ngôi nhà giải thoát.
 
Hoa Bồ Ðề Tâm
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Bồ Ðề Tâm, nở trên phiền não
Tỏa hương lành ngào ngạt khắp mười phương
Ðưa chúng sanh về bờ bến thanh lương
Rong bốn biển du thuyền reo bát nhã
 
Hoa Bồ Ðề Tâm, ngàn cây xanh lá
Ðẹp tâm hoa gieo rắt ánh đạo vàng
Chiếu muôn phương ngời sáng bóng thiều quang
Khắp trần gian không còn đâu tăm tối
 
Hoa Bồ Ðề Tâm, nụ hoa biết nói
Ðây đạo mầu giác ngộ, Ðấng Từ Bi
Nếu biết tu, đạo lý, quả vô nghì
Ðường giải thoát, ai tu đều được chứng
 
Hoa Bồ Ðề Tâm, mười phương Thánh Chúng
Ðến hồng trần lục đạo kiếp phàm nhân
Nở tâm hoa, người đó sẽ dự phần
Nhập hoa tạng huyền môn vô thượng giác
 
Hoa Bồ Ðề Tâm, hương bay ngào ngạt
Ðuốc tuệ rạng ngời, năm sắc hào quang
Khắp chúng sanh hòa reo ánh đạo vàng
Vì nghiệp đạo, bồ đề tâm bất thoái.
 
Hoa Tu Tập
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Tu Tập xóa tan ba nghiệp chướng
Tỏa sắc hương vượt thoát khỏi tam đồ
Rải nhụy vàng tươi thắm mảnh tàn khô
Ðeo đẳng mãi, nát tan bao cuộc lữ
 
Hoa Tu Tập phá tường thành hùng cứ
Ðập vỡ toang những ốc đảo lao tù
Ðánh tan tành cái bản ngã thâm u
Ðã muôn kiếp đọa đày trong ngục tối
 
Hoa Tu Tập nở trên đồi vời vợi
Ðổ tỵ hiềm, ích kỷ xuống vực sâu
Rải công danh, phú quý chảy qua cầu
Trổ dấu ngọc trên hành trình hoằng hóa
 
Hoa Tu Tập chuyển dòng đời hết khổ
Nở từ tâm, ban đức độ, tin yêu
Một người tu, kết muôn đóa diễm kiều
Vạn người tu, kết lạc bang pháp giới
 
Hoa Tu Tập xóa tan đi bão thổi
Xây an lành trước sóng vỗ triều dâng
Một đóa hoa, vạn thọ sẽ thơm hương
Muôn đóa hoa, ngạt ngào reo nhân thế
 
Hoa Tu Tập nở trong vườn giác ngộ
Mỗi nhân sinh nương ánh đạo từ bi
Khắp nhân gian cùng dẫn dắt nhau đi
Trái đất này đâu còn ta bà nữa.
 
Hoa Giải Thoát
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Giải Thoát ngát mười phương pháp giới
Cho chúng sanh qui ngưỡng đạo từ bi
Ba cõi sáu loài biết hướng mà đi
Ðã lầm lạc, trầm luân từ vô thỉ
 
Hoa Giải Thoát tỏa hương chân thiện mỹ
Mọi chúng sanh trên khắp cõi trần gian
Xin chắp tay về dưới ánh đạo vàng
Ðêm tăm tối rạng soi đèn trí tuệ
 
Chúng sanh khổ lặn hụp trong bốn bể
Nước mắt nhiều hơn bốn biển đại dương
Ðem khổ đau vùi dập bến tang thương
Bãi nương dâu lấp điền tang hải biến
 
Tham sân si, bậc thầy của đạo diễn
Ðeo tam đồ, làm con rối hát ca
Thì làm sao không thống nỗi ta bà
Lại trách cứ than thầm cho duyên kiếp
 
Biến sinh linh thành tác nhân tội nghiệp
Biến muôn loài nô lệ những tiền khiên
Dây oán trái kết chặt sợi não phiền
Không tỉnh ngộ, muôn đời đeo đẳng mãi
 
Hoa Giải Thoát, em ơi vô quái ngại
Tỏa hương lành mầu nhiệm lắm, người ơi
Một bước đi, im bặt hết tăm hơi
Diệt bóng dáng luân hồi trong ba cõi
 
Hoa Giải Thoát tỏa vô sinh vô tử
Tỏa hương lành, vi diệu tướng pháp thân
Như trăng ngàn trong vắt ánh tường vân
Dung pháp giới, không còn đâu ngằn mé
 
Trao cho nhau niềm tin yêu tuyệt thế
Hương từ bi, hoa giải thoát nhiệm mầu
Sáng trong ngần ánh ngọc tỏa minh châu
Bóng từ quang soi khắp cùng đại thể.
------------------
TẬP 8
Hoa Vô Thường bất biến
Tháng 9 – 2007
 
Hoa Vô Thường, hiển sinh dòng huyễn hóa
Tặng cuộc đời nhìn ngắm đóa ngân sương
Dù ra đi trên muôn hướng ngàn phương
Như ánh chớp, tia pha, bọt bèo, bào ảnh
 
Hoa Vô Thường, một đóa hoa không cánh
Gắn thực chơn thành muôn cánh phù vân
Mọi hiện hữu trong cuộc sống hồng trần
Như dòng chảy trùng trùng nhân duyên khởi
 
Hoa Vô Thường trổ bông từ vô thỉ
Ðến vô chung vẫn kết nụ phù hoa
Vẽ chân như thật tánh kết nên tòa
Như, như huyễn giữa muôn ngàn không sắc
 
Lật cánh hoa mang hình hài không sắc
Biến vô thường thành một đóa sắc không
Bóng hình thế núi, bóng dáng dòng sông
Nhìn bào ảnh, không còn sông núi nữa
 
Tự ngàn xưa, dòng huyễn sinh đã thế
Ðến ngàn sau, trổi muôn khúc hợp tan
Lắng tai nghe tiếng gảy của cung đàn
Không gảy nữa, tiếng đàn đâu cho biết
 
Lắng tai nghe trên cung bật còn mất
Tiếng đàn kia lại lên tiếng cung đàn
Ngân ngân vang theo nhịp khúc thời gian
Hoa Vô Thường vẫn còn đây, bất biến.
 
Hoa Không Sắc
Tháng 9 – 2007 
 
Xin tặng em một bông Hoa Không Sắc
Em mang đi trên mọi nẻo trường đời
Thấy gì không từ trong đó em ơi
Mọi không sắc hiện lên màu huyễn hóa
 
Ánh nhật lên vầng đông dần sáng tỏa
Hoàng hôn về ảnh hiện kết vầng trăng
Trùng dương kia kết một đóa hải đăng
Thuyền viễn xứ, đường về theo chỉ hướng
 
Nhìn qua sắc, một bóng hình có tướng
Nhìn qua không, hình tướng tự phan duyên
Lật lại qua, hai mặt của đồng tiền
Cả hai mặt, dường như không phải trái
 
Ðồng tiền mất, cái nào là phải trái
Hỏi áng mây, ai vẽ đóa phù vân
Hỏi bụi bay, ai vẽ đóa phong trần
Em diễm phúc mỉm cười Hoa Không Sắc
 
Hôm nay, em mang hình hài không sắc
Ngày mai, em ẩn hiện bóng sắc không
Như càn khôn, như bọt sóng, tương đồng
Em có mặt giữa muôn ngàn hiện hữu
 
Cho nên, xin tặng em một bông Hoa Không Sắc
Cho nên, xin tặng người một bóng dáng sắc không
Và mỉm cười trên muôn hướng ngàn phương
Khi cần có, sẽ hiện hình muôn thể.
 
Hoa Từ Tâm
Tháng 9 – 2007
 
Xin tặng em một bông hoa rạng rỡ
Nở trong lòng thành một đóa Từ Tâm
Thanh thiên hơn bát ngát của trăng rằm
Tỏa hương sắc thương yêu khắp cùng nhân thế
 
Hoa Từ Tâm, không cần ai đặt để
Tự nở ra từ nét đẹp tâm hồn
Hương tình thương chan chứa cả tấm lòng
Bay ngào ngạt hương yêu hòa điệu sống
 
Hoa Từ Tâm trổ bông trên đồng cạn
Biết mỉm cười nở rộ dưới đồng sâu
Tỏa hương bi mọi ngỏ ngách thương đau
Tỏa hương từ đến mọi nơi trầm thống
 
Hoa Từ Tâm, không cần cầu, bái vọng
Không ngã nhân, danh tướng, vị thân sơ
Tự xưa nay, mang sắc đẹp tinh mơ
Khắp nhân loại, đều ngợi ca trân quý
 
Trong cuộc đời, hỏi hoa nào tuyệt mỹ
Xin trả lời, là một đóa từ tâm
Có từ tâm, em mới có bi tâm
Tình nhân loại, cần tình thương để sống
 
Xin tặng em, một bông hoa chỉ hướng
Xin tặng người, một bông hoa để đi
Cả trần gian, sẽ trân quý tuyệt kỳ
Hoa Từ Tâm, cứu cho đời bớt khổ.
 
Ðiểm nụ Không Hoa
Tháng 10 – 2007
 
Ðem ghép chữ mà thành thơ mới lạ
Ðem ghép từ mà thành ngữ mới hay
Còn riêng tôi, không chứa một mảy may
Nắm cái không, nên tôi tha hồ bắt
 
Bẻ đi một điểm quặt
Ðã đánh mất chỗ cong
Cuốn xoáy đi một vòng
Ðã ngửa nghiêng nhật nguyệt
 
Ai bảo đó là biển băng, giá tuyết
Ta đốt lên một đóm lửa có không
Băng giá kia băng trinh, nhẹ hơn mảnh lông hồng
Cột chặt và treo lơ lửng mấy tầng vũ trụ
 
Ai bảo kia là bát nạn, tam đồ khổ
Ta đốt lên vạn hạnh đẹp như mơ
Vô số sinh linh trầm thống mong chờ
Sao lại ngại đường đi không có nẻo
 
Gắn trên cành khô héo
Một điểm nụ không hoa
Khắp pháp giới sáng lòa
Nụ không hoa rạng rỡ.
 
Hoa Rộng Lượng
Tháng 10 – 2007
 
Hoa Rộng Lượng núng lòng người nhỏ hẹp
Mở rộng ra cho đẹp lối nhân từ
Tội tình chi mà đóng cửa ngục tù
Sẽ ngọp thở trong căn hầm ích kỷ
 
Hoa Rộng Lượng nở nguồn tâm của ý
Vị nhân tình, vị nhân thế, vị tha
Ðường thênh thang lộng hương sắc châu pha
Thơm bát ngát trên hành trình cao quý
 
Khắc một triện son, treo thiện mỹ
Gắn một dấu ấn, lộng tấm gương
Không gì hơn tiếng nói tình thương
Trao nhân thế đèn tâm sáng tỏa
 
Hoa Rộng Lượng, xin em nâng một đóa
Hoa Nhân Từ, xin chị mở vòng tay
Xin người người, hãy mở rộng hôm nay
Ðể ngày mai, đầy lòng vàng chan chứa
 
Nhân thế, không còn những nơi đói khổ
Trần gian, không còn ngõ tối hẩm hiu
Vì đâu đâu cũng có nhịp cầu kiều
Bắc qua sông giàu nghèo reo tiếng hát
 
Hoa Rộng Lượng là cung đàn tiếng nhạc
Là lời ca cao vút tiếng tình thương
Là nhịp cầu bắc muôn hướng ngàn phương
Cùng hòa tấu vạn lời ca nhân ái.
 
Hoa Dấn Thân
Tháng 10 – 2007
 
Hoa Dấn Thân, hiến cho đời phụng sự
Tặng cho người giàu tâm lực cưu mang
Tặng cho ai có những tấm lòng vàng
Cho sức sống bình minh reo gió nắng
 
Hoa Dấn Thân, mọc trên rừng hoang vắng 
Nở trong đầm, dưới hố thẳm thâm u
Giữa đồng khô, băng suối nhỏ, ao tù
Vào sông lớn, hát trời cao biển rộng
 
Hoa Dấn Thân, đức trượng phu gối mộng
Hạnh quân tử làm đức độ kê đầu
Ðêm không trăng, nhờ ánh chớp hỏa châu
Đêm tăm tối, nhờ bàn tay tiếp lửa
 
Em đã có, xin em làm thêm nữa
Anh đã có, xin anh cứ miệt mài
Nếu chỉ sống riêng mình, không biết sống cho ai
Cũng mệt mỏi, cũng già, và ngày mai cũng chết
 
Chết là lẽ thường tình, ai ai cũng chết
Sống, không biết sống cho ai, sống cũng dư thừa
Nếu biết sống, một ngày trọn vẹn, đẹp như mơ
Không biết sống, dù có trăm năm, thêm chật đất
 
Hoa Dấn Thân, xin người người mạnh bước
Một bàn tay, kết nối vạn bàn tay
Một bước chân, kết nối vạn bước chân
Trao bông hoa dấn thân và phụng hiến.
 
Hoa Thân Thiện
Tháng 10 – 2007 
 
Hoa Thân Thiện, lòng người không ngăn cách
Không khép khung, đóng kín cổng, cao tường
Không hàng rào, hàng giậu vượt quá tầm
Mắt nhắm mở, nhiều gai đâm mách xé
 
Hoa Thân Thiện, hát câu hò khe khẽ
Tình tương thân, tương ái, vạn lời ca
Tình ấm êm chan chứa khắp mọi nhà
Nếu ai ai cũng có lòng rộng mở
 
Hoa Thân Thiện tỏa mùi hương biết thở
Ðể hai chiều không bít lối, nghẽn tim
Thở không ra, mạch máu lại tăng lên
Tràn lên óc và bầm gan, tím mặt
 
Hoa Thân Thiện, xóa tan đi rắng mắc
Mở đôi đàng kết nối lại thân thương
Mà lâu nay cắt đứt bỏ bên đường
Thật uổng phí những tình thân đánh mất
 
Hoa Thân Thiện, thật bình thường, chơn chất
Vốn gần nhau và có mặt bên nhau
Như miếng trầu, lại có thêm miếng cau
Cộng chút vôi, ôi mặn mà hết ý
 
Hoa Thân Thiện nở trên đầu sông Vị
Xuống sông Thương vang vọng vạn lời ca
Tình thân thương chan chứa đến mọi nhà
Tay bắt, mặt mừng, hòa nhau chung sống.
 
Hoa Nhân Ái
Tháng 10 – 2007
 
Hoa Nhân Ái cho lòng người thêm đẹp
Biết tương kính, tương yêu, tương ái, tương thân,
Biết tương hoan, tương hỷ, tương nhượng, tương lân
Tương càng lớn thì nhân càng cao quý
 
Hoa Nhân Ái, trao cái nhìn thiện mỹ
Biển trần ai sẽ trổ đóa tin yêu
Biển gian truân sẽ đơm nụ mỹ miều
Xây dựng lại những hoang tàn đổ nát
 
Hoa Nhân Ái, em cất cao tiếng hát
Anh hòa ca theo điệp khúc chân tình
Người người vui, reo ánh sáng bình minh
Cơn gió mát mang óng vàng nắng mới
 
Cùng hân hoan trên đồi cao dịu vợi
Cùng sẻ chia trên môi thắm hoa cười
Chim reo mừng cùng ca hát vui tươi
Người người trổi, khúc tình ca nhân ái
 
Gởi ngăn cách đi ra ngoài quan ải
Gởi tỵ hiềm xuống hố thẳm chìm sâu
Bởi mây mù nhân ngã phủ ngập đầu
Ðã đánh mất tình thân thương nhân ái
 
Kể từ nay, xin đừng ai ái ngại
Hãy cắt cành, hoa nhân ái trao nhau
Người với người, hết sỏi, đá, chì, thau
Chỉ còn lại màu hoàng kim thân mến.
 
Hoa Nhân Sinh
Tháng 10 – 2007
 
Hoa Nhân Sinh, ươm dòng đời và sự sống
Cho người người cùng reo khúc hòa ca
Cho người người cùng kết trái đơm hoa
Cùng trân trọng tình người là hơn hết
 
Hoa Nhân Sinh mọc trên những tỳ vết
Những hận thù, những ai oán làm phân
Hoa Nhân Sinh hòa nhân ái nảy mầm
Từ ũng thối tạo thành cây trái ngọt
 
Diệt hờn căm theo chiều dài chất ngất
Diệt hơn thua theo lịch sử đẳng đeo
Chiến tranh, khủng bố, đối trả, quẳng xuống đèo
Kỳ thị, chủng tộc, màu da, treo gió thổi
 
Xương tan, thịt nát, máu rơi,
là ô nhục tồi tàn muôn thuở
Tranh tối, tranh sáng, gườm nhau, 
Không phải là văn minh, tiến bộ, con người
Hoa Nhân Sinh, trồng trong vườn hoa nhân loại xinh tươi
Khắp thế giới, vút cao tiếng hát hòa bình thánh thiện
 
Tặng cho nhau Hoa Nhân Sinh kiều diễm
Tặng cho nhau Tình Nhân Loại bao la
Tình anh em trong bốn biển một nhà
Cùng ca hát trên đồi cao thế kỷ.
 
Hoa Tình Thương
Tháng 10 – 2007
 
Hoa Tình Thương trên phiêu trầm phù thế
Xoa dịu người đau khổ cõi trần gian
Sống hẩm hiu, đầy cay đắng ngập tràn
Ðánh đổi cả cuộc đời không trả nổi
 
Hoa Tình Thương nở những nơi tăm tối
Xóa bóng đen, mang chút sáng hiện về
Ðể dòng đời, thôi ác mộng trong mê
Bừng tỉnh dậy, da gà còn sởn ốc
 
Hoa Tình Thương trổ bông, thơm ngào ngạt
Cho người người chung sức sống thăng hoa
Một bông hoa thành muôn vạn đóa hoa
Không khô cứng trên pháo đài yêu ghét
 
Hoa Tình Thương, thắp lòng người nến ngọc
Gieo cam lồ dịu ngọt, ngát hương thơm
Chan tình người, xẻ manh áo, chén cơm
Khơi bếp lửa sưởi hồng cơn ấm lạnh
 
Em bé nghèo được miếng quà, miếng bánh
Trẻ cơ cùng được bút mực, sách đèn
Nước văn minh, đừng ủ vật chất, lên men
Nước chậm tiến, đừng vắt cần lao, chết đói
 
Hoa Tình Thương, hết đạn bom, hận thù, lửa khói
Nghe lương tâm, nhìn nước mắt biết đau
Nghe trái tim, khóc da nát thịt thau
Vì sự sống, cùng khai thông dị biệt
 
Hoa Tình Thương, tương thân tha thiết
Hoa Tình Thương, tương ái mặn nồng
Nước khác nguồn, trôi muôn nẻo, kéo về sông
Năm đại dương, năm đại lục, mọi màu da
Ðồng thăng hoa tiệm tiến.
-------------------
TẬP 9
Hoa Ðồng Nội
Tháng 10 – 2007
 
Xin tặng em một bông hoa đồng nội
Em ươm mơ trên hoa nội cỏ đồng
Chào ngày lên, đem ánh nắng ra hong
Ðón đêm đến, khi hoàng hôn buông xuống
 
Hoa Ðồng Nội, nở ngày mùa đến muộn
Tỏa hương lành từng vụ sống ấm êm
Khi chậm tay, khi hối hả, nhanh lên
Cùng chia sẻ giọt mồ hôi, cơm áo
 
Em có mặt, khi đất trời giông bão
Em an nhiên, khi mưa thuận gió hòa
Bởi vì em, vốn là một bông hoa
Từ đồng nội mang sắc hương thơm ngát
 
Hoa Ðồng Nội, cất tiếng reo ca hát
Tiếng nhặc khoan, đồng vọng tiếng hò đưa
Ðẹp thanh thiên, ôi, biết nói sao vừa
Như cỏ non hứng ngàn hạt sương trắng
 
Vầng đông hiện, em mỉm cười gió nắng
Hoàng hôn về, em nán đợi chiều hôm
Ngày ngày lên rảo nhẹ bước chân êm
Đêm đêm xuống vẳng nghe niềm xao xuyến
 
Đêm ơi đêm, sao thời gian dài quá
Ngày ơi ngày, hãy mở cửa đêm mơ
Kẻo chìm sâu, trống vắng đến dại khờ
Trời u uẩn, tiếc hoa đồng cỏ nội.
 
Hoa Không Tên
Tháng 10 – 2007
 
Xin tặng em, một bông hoa không tên không tuổi
Xin tặng anh, một bông hoa không tuổi không tên
Ðể nhìn đời bằng nỗi nhớ tìm quên
Ðể thương đời bằng tìm quên gởi nhớ
 
Ðóa hoa đó, em đã mang từ thuở
Vừa sinh ra, cất tiếng khóc chào đời
Rồi theo em, từng tiếng nói, câu cười
Chia sẻ những buồn vui, ngọt bùi, gian khó
 
Ðóa hoa đó, anh đã mang từ thuở
Bước vào đời trên mọi nẻo dọc ngang
Khi núi thét mưa rừng, khi sóng vỗ trường giang
Và thôi thúc tiếng nam nhi, đội trời, đạp đất
 
Tôi có mãi bên anh, trải qua nhiều dấu ngoặt
Tôi có mãi bên em, nâng đỡ bước chân mềm
Có nhiều khi, tôi thức trắng thâu đêm
Cùng bùi ngọt, canh tàn, trăng sao khóc
 
Tôi đứng bên anh, đồi cao đỉnh dốc
Tôi đứng bên em, đèo cả mênh mông
Ðể lắng nghe cái giá buốt mùa đông
Và lắng nghe cái oi nồng nắng hạ
 
Hoa Không Tên, ai mua, tôi không bán
Hoa Không Tên, ai bán, tôi không mua
Em, là đóa trinh nguyên, có sẵn bốn mùa
Ðể trao tặng cõi trần ai thống khổ
 
Không có tôi, nhưng em luôn vẫn nhớ
Không có tôi, nhưng anh mãi không quên
Bởi vì tôi, là một đóa không tên
Khi cảm nhận, có mặt nhau mãi mãi.
 
Hoa Tự Tôn
Tháng 10 – 2007
 
Hoa Tự Tôn, bím đời, ba hoa quá
Tự cho mình cao nhất, chẳng còn ai
Rồi đong đưa ngất ngưỡng ngồi trên đài
Đeo tự hào, tự kiêu, cống cao, ngã mạn
 
Hoa Tự Tôn, bím đời, sao quá đáng
Không hiểu câu, thiên hạ biết bao người
Nhưng người ta không đãi mép khua môi
Vì thẩm thấu, “cao nhơn tấc hữu cao nhơn trị”
 
Hãy nhìn xem, con ếch nằm đáy giếng
Rống thật to, rồi uệch uệch, oang oang
Ðâu biết rằng vo tròn trong nắp vung
Làm sao thấy trời cao và biển rộng
 
Hoa Tự Tôn, chết không còn đất sống
Huống chi đời, tinh tế lắm đó nghe
Ðừng mục hạ vô nhơn
Ðừng mặt đá mày dày
Không lẽ nói toạc ra
Thắng được người đã khó
Thắng được mình mới hay
Vậy mà từ xưa nay
Cứ oang oang đáy giếng
 
Hoa Tự Tôn, nói ra, là hết chuyện
Nên ở đời, biết sống, mới đáng khen
Ðừng đợi khi người ta vén bức rèm
Thì mặt mũi, còn đâu, nhìn thiên hạ
 
Hoa Tự Tôn, trên bờ cây khép lá
Báo cho người xấu xí cõi trần gian
Hễ gieo gì, thì nghiệp dĩ phải mang
Ðừng cứ mãi mành thưa che mắt thánh
 
Hoa Tự Tôn, Hoa Tự Tôn, muôn cánh
Xấu xí ơi, xấu xí ơi, nặng mùi
Hãy tỉnh lòng và vứt bỏ đi thôi
Biết bao tiếng cười chê, sao không biết ???
 
Hoa Tủi Thân
Tháng 10 – 2007
 
Hoa Tủi Thân xếp cánh sầu, khóc nắng
Dáng buồn buồn khép lá mộng, ru mưa
Ðêm tối tăm, ủ dột, đã dài chưa
Kéo lê thê, biết bao giờ được sáng
 
Hoa Tủi Thân đeo mảnh đời bất hạnh
Nở trong vườn muôn sắc của trần gian
Ðể những ai mang thân phận bẽ bàng
Vẫn còn có một bông hoa an ủi
 
Hoa Tủi Thân trên dọc đường lầm lũi
Khách lữ hành lững thững bước chân đi
Cánh hoa kia, có tên gọi là chi
Sao ủm thủm giống đời ta quá nhĩ
 
Người với ta, phải chăng, là tri kỷ
Ta với người, nào hẳn, kẻ tri âm
Thôi từ nay, làm đôi bạn tương lân
Cùng chia sẻ vui buồn trong nhân thế
 
Cuộc đời, là một bản trường ca, em nhé
Không cần đàn mà trổi khúc ngân vang
Khi đau thương, khi hạnh phúc kéo màn
Ðại nhạc hội, ai không là ca sĩ
 
Hát không cùng, ôi, bài hát tuyệt mỹ
Ca không cùng, ôi, bài ca tuyệt vời
Hát du dương cho tiếng hát đong đời
Ca réo rắt cho lời ca đồng vọng
 
Hoa Tủi Thân không bao giờ ai oán
Ðau buồn chi, trần thế biết bao người
Vốn đa mang tiếng khóc thay tiếng cười
Người ta sống, thì ta đây phải sống
 
Ðời, không phải lúc nào cũng hoa mộng
Ðời, không phải lúc nào cũng hoa mơ
Hạnh phúc, khổ đau, có sẵn tự bao giờ
Cùng hiện hữu, mới trở thành trần thế
 
Hoa Tủi Thân, xin tặng người bất hạnh
Xin tặng người may mắn cõi nhân gian
Trong cuộc đời đã biết bao lần mang
Ðừng quên tôi, mỗi khi lâm cảnh ngộ
 
Tôi tin chắc thế nào em vẫn nhớ
Tôi tin chắc làm sao anh sẽ quên
Biết bao lần đứng trên mỏm chênh vênh
Ðã mang tôi, Hoa Tủi Thân dai dẳng ???
 
Hoa Mặc Cảm
Tháng 10 – 2007
 
Này em hỡi, đeo chi Hoa Mặc Cảm
Này anh hỡi, mang chi đóa tự ti
Trên trường đời muôn nẻo cứ bước đi
Góc buồn thảm nhét bên lề cuộc sống
 
Hoa Mặc Cảm, không nhoẻn cười cao vọng
Không khinh đời, tự mãn, nở kiêu sa
Ai không từng đã lâm cảnh nhiêu khê
Ðừng ngồi đó mà than thân trách phận
 
Chính tôi đây, nở trên đầu ghềnh ráng
Rơi tận cùng hố thẳm của thương đau
Thất bại rồi, thì ngồi dậy, đứng lên, ngẩng đầu
Hoa Mặc Cảm đeo chơi trong giây lát
 
Tôi vẫn đứng trên đồi cao, ca hát
Tôi vẫn đứng dưới đáy vực, ngân vang
Sống ở đời, thì ngại gì trần gian
Trời đất rộng, khép mình chi cửa hẹp
 
Có thất vọng, mới có niềm hy vọng
Có bại thành, mới thấm những chua cay
Khi ra đời, ta đã trắng đôi tay
Thế thì nay, ngại gì hai tay trắng
 
Hoa Mặc Cảm, nghe trái sầu trĩu nặng
Chín nỗi niềm, khô héo cảnh trần ai
Từng nấc thang, bước lên nẻo thiên thai
Trả cái giá cuộc đời cần phải trả
 
Lúa mộng vàng trên đầu xanh lá mạ
Hoa nhoẻn cười từ phân bón ươm cây
Mặc cảm chi mà sầu mộng vơi đầy
Sông có khúc, đời người, ai không lúc
 
Hãy đưa tay vén bức màn héo hắt
Mở khung trời lồng lộng bước chân đi
Hoa Mặc Cảm sẽ lên tiếng thầm thì
Ðời là thế, có gì mà than thở !!!
 
Kết Vòng Tay Hoa
Tháng 10 – 2007
 
Kìa xem, cá lội trên đèo
Chim bay dưới nước, thuyền chèo trên non
          Kìa xem, sắt nhạt hơn son
Cong ngay hơn thẳng, méo tròn hơn vuông
          Ðố ai, ngậm trái bồ hòn
Mà không biết đắng, da mòn thịt thau
          Ðố ai, gông cũi đeo đầu
Mà không ô nhục con tàu trần ai
          “Thức đêm, mới biết đêm dài
Tối tăm, mới biết lối cài dặm băng
          Lên ngàn, thử hỏi cung trăng
Cây đa, Chú Cuội, Chị Hằng, đi đâu
          Rụng rơi, chín mấy trái sầu
Tang thương nát mấy biển dâu, nghiêng bờ
          Khom lưng đem đổ cơ đồ
Tiền nhân ơi hỡi, đáy mồ sao yên
          Sục sôi đến cả hoàng tuyền
Rung rinh đến cả hồn thiêng năm ngàn
          Nhìn trông, gạch lót trên đàng
Bắc cầu nối nhịp, bắc thang leo đèo
          Bắc thừng, nối cáp, dây treo
Cá tung tăng lội, chim vèo bay cao
          Thuyền xưa chở một bến nào
Sông sâu biển rộng ra vào mênh mông
          Vuông tròn trả lại sắt son
Trinh nguyên muôn thuở, kết Vòng Tay Hoa.
 
Kết một Đài Sen
Tháng 12 – 2007
 
Một ngày mai em nhé
Ta sẽ nói em nghe
Nhìn sông nước đây này
Nghe gì không sóng vỗ
 
Dừng tâm tư, bỏ ngõ
Cái gì vỗ, nói đi
Mở miệng, nện ba hèo
Ngậm câm, khư ba trượng
 
Nhìn thêm kia, lá phướng
Phất phơ trước gió lồng
Hỏi có gió hay không
Gió lộng hay phướng lộng
 
Và nhìn đây, nắm tuyết
Cái gì đóng tuyết băng
Mỉm cười, không nói năng
Như nụ hoa hàm tiếu
 
Hoa cười, ai có hiểu
Em cười, em hiểu hoa
Là đã kết nên tòa
Nở đài sen bát ngát.
 
Những Cánh Hoa Rừng
Tháng 3 – 2008
 
Giữa núi rừng có những bông hoa kỳ lạ
Nở thắm tươi, màu sắc tuyệt vời
Mỗi cánh hoa, có một nụ cười
Tô nét đẹp cho ngàn cây xanh lá
 
Sáng tinh mơ óng ánh làn sương nhẹ
Từng cánh hoa đón nắng đợi ngày lên
Nhoẻn nụ hoa như nét đẹp thần tiên
Thoáng hương bay, thơm núi rừng lộng gió
 
Vầng đông hiện, giọt sương sa, bỏ ngỏ
Từng cánh hoa, trĩu xuống, nhụy phô hình
Nhô lưng chừng, trên đồi núi nguyên trinh
Giữa thiên nhiên mở khung trời diễm ảo
 
Mỗi chiều về khép nụ mơ nho nhỏ
Đỡ nắng vàng, vén nhẹ ánh hoàng hôn
Mây lửng lơ, treo chót đỉnh chập chờn
Gió ngưng đọng, phủ màn đêm buông xuống
 
Những bông hoa kỳ lạ
Diễm tuyệt giữa núi rừng
Cho ngàn cây xanh lá
Cho nắng gió mưa rừng
 
Những bông hoa kỳ lạ
Bên dốc đá lưng đồi
Trời xanh vờn sắc thể
Mây trắng ngập ngừng trôi
 
Giữa núi rừng có những bông hoa kỳ lạ
Những bông hoa đẹp nhất của loài hoa
Những bông hoa đẹp nhất kết tòa
Hoa giữa núi rừng, bồng lai hạ giới.
 
Hoa Vũ Trụ
Tháng 4 – 2008
 
Hoa vũ trụ nở muôn ngàn tinh thể
Nở hằng sa vô số vạn tinh cầu
Xoay vô cùng ngàn xưa đến ngàn sau
Từ vô thỉ đến vô chung miên viễn
 
Hoa vũ trụ nở muôn ngàn vạn hữu
Bao hình hài vóc dáng của sinh linh
Bao kệch thô vi tế thật tài tình
Rồi kết nối lưu truyền sinh sôi mãi
 
Hoa vũ trụ nở muôn ngàn sinh thái
Sống vô cùng trong nhiễm thể sinh môi
Dù thời gian có vật đổi sao dời
Vẫn sinh tồn giữa mọi dòng biến chuyển
 
Hoa vũ trụ nở muôn ngàn kinh tuyến
Với muôn ngàn vĩ tuyến kết hư vô
Đồi núi, biển sông, đồng ruộng, ao hồ
Trời đất, trăng sao, ngân hà, thiên thể
 
Hoa vũ trụ nở muôn ngàn dương hệ
Mỗi thái dương cuốn hút bảo hòa nhau
Có ngày đêm sáng tối vút con tàu
Đi đi mãi trên vành hoa vũ trụ
 
Hoa vũ trụ đẹp vô cùng tuyệt thế
Tạo muôn loài rồi tự nở sinh sôi
Tạo muôn vật rồi tự biến đắp bồi
Sống sống mãi trên vành hoa vũ trụ.
 
Xuân Hoa bốn mùa
Tháng 4 – 2008
 
Xuân chưa đến, bởi đông dài rét buốt
Khép nụ hoa xếp lá trải đông băng
Mỉm cười, trông xuân diễm ảo xa xăm
Ta thách đố thử đông dài lạnh giá 
 
Xuân chưa đến, bởi hạ nồng oi ả
Xếp cành khô, ve réo gọi, kêu sầu
Mỉm cười trông, xuân nhân thế bao lâu
Ta thách đố, thử hạ nồng mấy độ
 
Xuân chưa đến, bởi thu tàn chín nụ
Lá vàng rơi tan tác bụi nắng mưa
Mỉm cười, trông thu tím đã vừa chưa
Ta thách đố, thử thu buồn mấy nẻo
 
Mỗi mùa đến, xuân chưa hề khô héo
Khi đúng thời, xuân thổi mộng ru bông
Bởi trần gian, vốn ôm ấp hoài mong
Nên không nhận, hương thơm xuân tự thể
 
Xuân có sẵn trong bốn mùa như thế
Không đông tàn, hạ trắng với thu phong
Không sầu vương lệ đá kiếm diêu bông
Ôm vọng tưởng tìm đâu bong bóng nước
 
Xuân bốn mùa nở trên ngàn diễm phúc
Vượt thời gian, ươm hương sắc trong lành
Vượt không gian, mỉm nụ mới tinh anh
Xuân tự thể trong hồn ai biết sống.
------------------
TẬP 10
Chùa tôi
Mồng 8 tháng Chạp, Vía Phật Thành Đạo,
Nhớ lại chùa xưa, quê cũ  - Ngày 10-01-2003
 
            Chùa tôi nho nhỏ bên làng
Bên dòng sông quyện bên hàng thông xanh
          Có tre mấy lũy yên lành
Có chim ca hót trên cành líu lo
          Có con đường đất quanh co
Có người đưa đẩy con đò lại qua
          Có mưa có nắng chan hòa
Có trăng có gió mặn mà tình quê
          Có đầm sen nở sum suê
Dân làng xin hái đem về cúng dâng
          Tương chao dưa muối thanh bần
Dân làng san sẻ góp phần chia nhau
          Chùa tôi cửa trước cửa sau
Mỗi lần Hội lớn kéo nhau ra vào
          Lời kinh tiếng mõ thanh tao
Tiếng chuông ngân vọng rạt rào hồn quê
          Có ve réo rắt trưa hè
Có cây phượng vĩ chở che oi nồng
          Chùa tôi có kiểng có bông
Xanh vàng đỏ trắng điểm hồng tô son
          Có hàng ghế đá rêu phong
Có hòn non bộ nằm trong sân chùa
          Chùa tôi quanh quẩn bốn mùa
Cùng dân làng sống hơn thua không màn
          Thương yêu thân thiện hòa vang
Có ân có nghĩa chứa chan tình người
          Chia nhau câu hát tiếng cười
Chia nhau sướng khổ đẹp tươi dân làng
            Chùa tôi còn đó âm vang
Tôi xa lâu lắm còn mang nặng tins
          Tôi mang một chút xinh xinh
Tôi thương tôi nhớ một mình tôi thôi
          Chùa tôi còn có quê tôi
Quê tôi còn có chùa tôi muôn đời
          Đưa hồn về chốn xa xôi
Sờ lên đôi má lệ rơi hai hàng
          Cho tôi xin được cưu mang
Dù cho một chút hành trang trong đời
          Thuyền ơi ! Sao mãi xa khơi
Xin ngưng mái đẩy cho tôi trở về
          Trở về thăm lại chùa quê
Thăm trăng thăm gió thăm quê thăm làng
          Hay trăng còn đợi trăng ngàn ?
Ước mong còn đợi miên man chưa tròn
          Khó hơn xuống biển lên non
Khi xa mới biết mỏi mòn tháng năm
          Gió ơi ! còn nhớ ly tăm
Mây ơi ! còn nhớ dặm băng chưa về
          Ra đi một mảnh tình quê
Chỉ xin một chuyến trở về mà thôi
          Không ngờ một chuyến chia phôi
Trở thành một chuyến nửa đời phân đôi
          Rêu mờ mấy lớp lên ngôi
Trăng mờ mấy lớp dặm soi bên đường
          Chùa tôi tôi nhớ tôi thương
Quê tôi tôi nhớ vấn vương đêm dài
          Một đi cửa đóng then cài
Một đi lối cũ dấu hài dặm băng
          Vi vu thông gọi lời ngàn
Nao nao nước chảy miên man mịt mờ.
 
Nụ hồng cho em
Tháng 6 -2002
 
Đừng tìm về quá khứ
Đừng kiếm cái đã qua
Quá khứ không còn nữa
Đã qua biến mất rồi
 
Muốn làm người hạnh phúc
Phải là người biết sống
Sống làm người tỉnh thức
Cực Lạc vốn là đây
 
An vui trong hiện tại
Là đã có quá khứ
Là đã biết tương lai
Dòng ý thức không hai
         
Qua dòng sông ý thức
Qua mấy nẻo luân hồi
Và bốn loài sinh tử
Chung cùng chỉ một thôi
 
Tung lên khung trời rộng
Thu ngắn nẻo đường về
Không từ trong cái có
Có nào khác với không
 
Em có biết gì không ?
Tôi sẵn có bên người
Em có nghe gì không ?
Em còn mãi trong tôi !
 
Tôi là em tất cả
Em là tôi nhiệm mầu
Đâu còn tan hợp nữa
Muôn ngàn, hiện hữu thôi
         
Tôi mãi là nhịp cầu
Bắc đôi bờ sinh tử
Tôi mãi là thuyền từ
Đưa đón mọi người qua
 
Tôi nguyện cõi ta bà
Là Tây Phương Cực Lạc
Tôi nguyện bãi tha ma
Là dòng sông tươi mát
         
Chúng sanh hay Hiền Thánh
Địa ngục hay thiên đường
Gian tà hay chân chánh
Quy hướng chỉ một phương
 
Tam đồ hay sáu nẻo
Ánh sáng hay u minh
Là trò chơi lắt lẻo
Làm khổ mọi sinh linh
         
Hỡi mười phương ba cõi
Hỡi muôn kiếp u hoài
Bao trầm luân khoắc khoải
Sao cứ mãi lạc loài
 
Nguyện hay là vô nguyện
Vô nguyện tức nguyện rồi
Cửa tam vô tịch diệt
Chơn thường chơn lạc thôi
         
Vô ngôn tức không lời
Tôi có nói gì đâu
Núi cao, cao ngất mãi
Biển thẳm, thẳm thật sâu
 
Tôi sụp lạy cúi đầu
Xin kết một đài sen
Chắp tay dâng khắp cõi
Gởi cho em nụ hồng
 
Nụ hồng hai cõi sắc không
Sắc không hai cõi nụ hồng cho em.
 
Sắc Không Mỉm Nụ Vô Cùng
Bài nầy tôi viết vào dịp Tết Tây 2003,
Trong lúc đang thăm viếng một ngôi chùa nhỏ,
nghe tiếng tụng kinh của một vị Thầy, và quý Phật tử
trong buổi lễ hàng tuần của ngôi chùa này.
 
Tôi nằm nghe từ nơi chùa nhỏ
Pháp âm vi diệu của Phật Đà
Nghe như Hội Linh Sơn còn đó
Bóng thời gian năm tháng không xa
Ngày xưa Đức Phật
Dưới cội Bồ Đề
Lục thông chứng đắc
Chân lý trổ hoa
Hoa chân lý hiện sinh trên lộ trình muôn nẻo
Pháp huyền vi có mặt từ nhịp bước vạn đường
Đức Thích Ca
Đã đón nhận từ hai ngàn năm trăm năm trước
Tôi mỉm cười
dong ruổi mấy chục thế kỷ sau
Giải thoát là gì ?
Sinh tử là gì  ?
Nếu không sinh làm sao có tử ?
Không luân hồi nói giải thoát mà chi ?
Có với không, thật ra chỉ một chữ
Không với có, nhận ra chỉ một lời
Chữ với lời tôi nói để mà chơi
Hèn chi Ba trăm hội thuyết kinh
mà chưa từng lên tiếng
Phật với chúng sinh
Phàm với Thánh
Tôi với người
Thật ra như một nụ cười
Nụ cười vụt tắt trên môi điểm hồng
Điểm hồng hai chữ có không
Có không rũ mặt điểm hồng còn nguyên
Sông xưa bến cũ con thuyền
Trời xanh mây trắng chim chuyền xa đưa
Đã không thì mấy cũng vừa
Có thì một điểm cũng thừa mà thôi
Ô kìa mây gió lên ngôi
Cỡi trên sóng bạc rụng rời trăng sao
Vượt từng không, phớt hồng mao
Xa in dấu ngọc cây đào trước sân
Hèn chi Đức Thích Ca bảo
Ta chưa từng sinh ra
Ta chưa nhập niết bàn
Tam vô từ đó tôi mang
Tứ đức rũ sạch trên đàng tôi đi
Tôi đi từ chỗ không đi
Luân hồi không đến ngại gì có không
Tôi đi pháp giới rỗng không
Tôi về vạn hữu hằng còn hiện ra
Tôi đi không cửa không nhà
Tôi về lầu các phong ba rêu mờ
Thì ra Đức Phật
Nói chữ Pháp thân
Ngàn sao vụt tắt
Hiện bóng phù vân
Mười phương thế giới ba ngàn
Chân lông nguyên vẹn chưa tràn phải không
Nhẹ hơn một áng mây hồng
Vô chung vô thỉ cũng đồng thế thôi
Biển sông nào khác núi đồi
Tử sinh còn ngắn hơn hồi chuông ngân
Tay cầm hạt chuỗi chưa lần
Long Hoa đã hiện, Linh Sơn chưa tàn
Ngược dòng thời gian
Đứng trên đồi vô thỉ
Vạn hữu mênh mang
Lưu tận đáy vô chung
Sắc, Không mỉm nụ vô cùng !
 
Tôi Chỉ Là
MỘT ÔNG THẦY TU
Trọng Đông 2003
 
Tôi chỉ là một ông Thầy tu
Với tiếng chuông tiếng mõ thâm u   
Tránh khỏi những mây mù thấp cao danh lợi
Chức vụ, địa vị, quyền uy không màng tới
Bát phong phe phẩy tựa gió thoảng mây bay
Tương chao dưa muối cỡi theo tháng với ngày
Vẫn tự tại đơn sơ như từ ngày tôi có mặt
Tôi chỉ là một ông Thầy tu, quê mùa cạn cợt
Phủ lớp nâu sồng áo vải xa xưa
Tránh những tranh chấp, xảo thuật hơn thua
Thong dong rảo bước giữa bốn mùa
Chân đạp đất, đầu nhìn cao giữa trời xanh mây trắng
Lột xác trinh nguyên, gội mình mưa nắng
Góp nhặt ba rừng giáo lý, trắng tay
Đức Phật ngồi yên, bất động, không lay !
Thánh Tổ bặt hình, không vang, không tiếng !
Vũ trụ càn khôn, không cùng không nguyện
Nghe, biết, thấy, làm, vô tác vô tâm
Bước chân đi giữa gió mát trăng rằm
Đếm lại được mấy đồi xanh ngọn cỏ ?
Tôi chỉ là một ông Thầy tu, nhỏ nhoi kham khổ
Góp nhặt lá vàng trên những con đường sỏi đá quanh co
Đói ăn, khát uống, mệt nghỉ, ngáy kho kho
Kinh luân trống rỗng, lúa thóc thủng bồ
Đưa không nhận, đẩy không cho
Đường không đến, nẻo không đi, không thêm không bớt
Chim hót, bướm bay, ếch nhái ọt ẹt, chật ních đồng gò
Chưa làm loang lổ trên hành tinh xanh rách nát
Tôi chỉ là một ông Thầy tu, lạnh co nóng quạt
Dọ giẫm, lần mò lối cũ tích xưa
Nhìn những thềm hoang rêu phủ dư thừa
Nhòa bóng thời gian trải dài thế kỷ
Đâu là những vàng son ! uy nghi tuyệt mỹ !!!
Đâu là những cơ ngơi ! đồ sộ huy hoàng !!!
Còn không loang lổ còn không ?
Còn không loang lổ chất chồng phong sương ?
Ô kìa ? Phật Giáo - Quê Hương
Biển dâu mấy độ, tang thương mấy lần ?
Đưa tay vá lại phù vân
Đan tâm vá lại phong trần biển dâu
Tôi chỉ là một ông Thầy tu, tóc bạc mái đầu
Những sợi đen nhiều xen kẽ điểm sương, nên trắng
Tôi đi trên những con đường quê trống vắng
Nghe tâm tư trĩu nặng
Giang sơn gấm vóc năm ngàn năm
Gia tài Phật Giáo hai ngàn năm
Bóng tối thủng dần, đôi mắt chăm chăm
Màn đêm chợt tắt, hừng đông ló dạng
Tôi chỉ là một ông Thầy tu, đôi tay chống nạn
Đỡ vòm trời oan nghiệt phủ quê hương
Đẩy vô minh dày xéo làng quê, thành thị, phố phường
Cho Phật Giáo với Quê Hương
Đầy sức sống trong tình thương dịu ngọt
Tôi chỉ là một ông Thầy tu, cà thò cà thọt
Trông thật khù khờ, hiền giả quá ngu
Lặng tìm từ cõi thâm u
Lòa lên ánh chớp mây mù trần gian
Lặng tìm từ cõi mơ màng
Vẽ lên dấu ngọc leo thang trở về
Lặng tìm từ cõi u mê
Rung chuông đánh thức, đã về hay chưa ?
Gật gù tôi dạ tôi thưa
Đời tôi ư hữ !!! Thầy Chùa thế thôi !!!
 
Bài Ca SỎI ĐÁ
  * 12-2003 *
 
Tôi bước đi bốn biển là nhà
Tôi bước đi là lá là hoa
Chân khua nhẹ bài ca sỏi đá
Tôi bước đi mưa nắng chan hòa
Tôi bước đi ngọc nhểu châu sa
Chân lay động sương pha tuyết giá
Lúa chín trĩu trên đầu lá mạ
Bóng chiều ngưng trên nắng mai vàng
Thuyền muộn màng dừng chuyến đò ngang
Đưa khách cuối bên bờ sông vắng
Đêm về, nhẹ rơi giọt nắng
Ngày lên, nhẹ bóng hoàng hôn
Bước về bên nẻo cô thôn
Ửng hồng nhà tranh bếp lửa
Tôi bước đi trời cao điểm tựa
Tôi bước đi đất rộng tương lân
Trời xanh không vướng đầu trần
Đất màu chẳng vướng bước chân dặm dài
Tôi bước đi nhạc trổi thiên thai
Sờ ảnh tượng thần tiên mở cửa
Tôi bước đi lối cũ chưa cài
Đường vô tận thập thò không đóng
Cành lá nhỏ giọt sương còn đọng
Biển trùng khơi đã cạn lâu rồi
Trùng trùng vạn hữu lên ngôi
Chập chùng lân thể leo đồi phiêu du 
Tôi bước đi mây mù vén lối
Nhạc đêm khuya bừng trổi vang vang
Muỗi mòng chào đón hai hàng
Đưa tay vốc bóng trăng vàng lung linh
Tôi đi ngóng gió đầu ghềnh
Tôi đi cát bụi mông mênh
Chận sóng từ xa biển động
Tôi đi trời đất chênh vênh
Tôi đi đánh thức bình minh
Sức sống hồi sinh hoa mộng
Cụ già hằn sâu nghe ngóng
Em thơ đưa vói tầm tay
Mẹ quê cằn khô mơ vọng
Hoa cau thức trắng đêm ngày
Tôi bước đi trời đất ngủ say
Tôi bước đi sóng nước chưa lay
Chim ngủ trên cây
Mây ngủ trên ngàn
Tôi bước đi xuân đến đông tàn
Tôi bước đi hạ cuối thu sang
Bốn mùa tương sinh là hoa là lá
Tôi bước đi bài ca sỏi đá
Khua âm vang khúc nhạc lên đường
Ngân tình dài muôn vạn yêu thương
Nắng sớm mai chiều
Ngọn cỏ vương vương.
 
Xin Cho Em
Một Đóa Nhiệm Mầu
Thơ Nhạc * 03-01-2004 *
 
Xin cho em một đóa hoa hồng
Xin cho em một đóa hoa tâm
Hoa chân lý nở vạn tình thương
 
Xin cho em một đóa nhiệm mầu
Xin cho em một đóa minh châu
Rừng giác ngộ, vườn hoa từ bi
 
Hoa vẫn nở trên đường cứu khổ
Hoa vẫn nở trên đường tự độ
Mà con người hờ hững không hay
 
Em có biết từ lâu lạc lối
Em có biết từ lâu lạc loài
Sáu nẻo luân hồi mòn mỏi xưa nay
 
Em có biết đêm dài tăm tối
Em có biết xa hẳn đường về
Sinh tử bốn loài đau khổ đắng cay
 
Một ngày tu nở đóa hoa hồng
Một ngày tu nở đóa hoa tâm
Đã từ lâu vùi lấp xa xăm
 
Một ngày tu nở đóa ưu đàm
Một ngày tu rạng ánh đạo vàng
Đạo cứu đời từ đó em mang
 
Một ngày tu em bước lên thuyền
Thuyền đạo mầu cắt đứt vạn duyên
Thuyền từ bi về bến thanh lương
 
Một ngày tu em bước lên thuyền
Chuyên chở người từ khắp muôn phương
Đến bờ bến đạo vàng yêu thương
 
Xin cho em một đóa hoa hồng
Xin cho em một đóa hoa tâm
Hoa từ bi nở khắp muôn phương
 
Xin cho em một đóa hoa hồng
Xin cho em một đóa hoa tâm
Hoa từ bi thấm nhuận muôn phương.
 
Một Nụ Cười Vang
Tết Giáp Thân 2004
 
Ta hỏi ngày mai ta ở đâu
Băng trong vũ trụ vượt tinh cầu
Trăng sao úp mở, thôi chao động
Thương hải tang điền khép biển dâu
 
Ta hỏi ngày mai có trở về
Đường xưa lối cũ bước lê thê
Bóng em tựa cửa, chờ lâu lắm
Chợt tỉnh hồn ai lỗi ước thề
 
Ta hỏi ngày mai chớ dại khờ
Trần gian tay trắng nẻo bơ vơ
Lang thang khắp chốn chìm sinh tử
Em đứng buồn trông, khách hừng hờ
 
Ta hỏi ngày mai mấy nhịp cầu
Sông dài mấy khúc cạn hay sâu
Đôi bờ mấp mé bên dòng nước
Ta dắt tay em bước nhiệm mầu
 
Ta chẻ thời gian chẳng có gì
Dọc đường trổi nhạc bước chân đi
Ru em giấc ngủ, yên không động
Ta đã là em thật diệu kỳ
 
Ta cắt không gian thử mấy chiều
Một vòm trống rỗng tợ cô liêu
Đẩy đưa dung chứa cho cùng khắp
Chẳng chút bớt thêm chẳng ít nhiều
 
Chớ hỏi làm chi bóng nguyệt tàn
Thời gian theo gió gởi mênh mang
Phút giây nắm bắt trùm chung thỉ
Tiếng vỗ bàn tay nhịp khúc vang
 
Chớ hỏi ngày mai đã đến chưa
Hôm qua còn đó tự bao giờ
Hôm nay gói trọn ba thời nữa
Hiển hiện nguyên hình bóng dáng xưa
 
Chớ hỏi làm chi khách vắng nhà
Đường đi vạn lý có đâu xa
Bước chân dong ruổi chưa mòn mỏi
Nở nụ cười vang, ta với ta.
 
Ta Đi, Một Cõi Phù Sinh Hiện Về
* Xuân Giáp Thân 2004 *
 
            Người vào hoa tạng người chơi
Ta vào sinh tử cho đời bớt đau
          Người vào một cõi nhiệm mầu
Ta vào ba cõi bắc cầu lại qua
          Người thương cây cỏ lá hoa
Ta thương bốn loại trong nhà thê lương
          Người thương diệu hữu chơn thường
Ta thương muôn vật trên đường phù sinh
          Người hòa âm điệu kệ kinh
Ta hòa âm điệu tang tình chiều đông
          Người hòa tịch tịnh mênh mông
Ta hòa tình tự trên dòng nổi trôi
          Người vui thanh vắng núi đồi
Ta chia ai oán lở bồi nhân gian
          Người vui huyền diệu mây ngàn
Ta chia trầm thống lang thang không đường
          Người chơi trong cõi thanh lương
Ta chơi nhân ảnh nghê thường hợp tan
          Người chơi dưới ánh trăng vàng
Ta chơi bóng nguyệt mênh mang ao hồ
          Người xa phố thị thành đô
Ta vào đồng nội bên bờ ruộng xanh
          Người reo châu ngọc long lanh
Ta reo gió gọi bên cành thùy dương
          Người reo cam lộ pháp vương
Ta reo tiếng gọi tình thương con người
          Người reo một đóa hoa cười
Ta reo muôn đóa thắm tươi nhân tình
          Người vào tự thể quang minh
Ta vào thực chất như mình với ta
          Người về thăm lại quê nhà
Ta đi rung cõi ta bà ngấn sương
          Người về thăm lại cố hương
Ta đi trên khắp nẻo đường tử sinh
          Người đi nguyên vẹn bóng hình
Ta đi, một cõi phù sinh hiện về
          Hai chiều chạy dọc bờ đê
Dòng sông chuyển hóa chưa hề tồn sinh
          Cây đa còn đứng đầu đình
Cành mai trước ngõ nghiêng mình trổ bông.
 
Biết Rồi Thì Tích Tịch Tình Tang
   * Xuân Giáp Thân 2004 *
 
Này nhé, mùa xuân đang ở đâu ?
Cho hoa ươm nhụy vấn vương sầu
Xuân đến rồi đi hoa rơi rụng
Từng cánh nhạt phai đổi sắc màu
 
Như thế thì xuân có nghĩa gì
Để hoa tan tác mỗi xuân suy
Đến chưa khoe sắc đà tàn úa
Thà chẳng có xuân, lỡ mộng thì 
 
Còn hạ đeo mang những bức nồng
Cội cằn sỏi đá, lá khô bông
Trưa bừng nóng nực kêu oi ả
Đêm đến ngây ngây bảo quá hầm
 
Đi vào mùa hạ luống khô khan
Đồng cháy cỏ khô nắng chói chang
Nước cạn sông mòn xoi đất nẻ
Xuân tàn hoa héo hạ không kham
 
Cất bước vào thu coi thử sao
Cây trơ xác lá gió rì rào
Trăng sao mờ nhạt thu hiu hắt
Ray rứt hồn ai sóng rạt rào
 
Ngẩn ngơ chiếc lá rụng mùa thu
Chiếc đã sang ngang chiếc gật gù
Gió tấp muôn bề tơi tấp mãi
Buồn không chiếc lá rụng thâm u
 
Lẻn bước vào đông thăm chút nào
Đêm đông lành lạnh thấy buồn sao
Một mình trơ trọi đêm đông lạnh
Trống vắng còn hơn nỗi vắng teo
 
Đợi chờ chi nữa những đêm đông
Vốn biết vào đông thật lạnh lùng
Hơi ấm tàn nhanh trong giá buốt
Gởi lòng tê tái những đêm đông
 
Thời tiết tự nhiên của đất trời
Nắng mưa nóng lạnh đến từng nơi
Nếu không chuyển hóa thì than trách
Chuyển hóa thì than hỡi đất trời
 
Cứ mỗi một năm có bốn mùa
Bốn mùa tuần tự chẳng hơn thua
Xuân sang hạ đến thu đông lại
Cho trọn một năm với bốn mùa
 
Mỗi mùa thay đổi mới dễ thương
Ươm mơ sự sống mộng bình thường
Bốn mùa tương tức nhồi sinh lực
Khá biết nhau nghe mới tỏ tường
 
Bốn mùa cho hết cõi nhân gian
Nặng nhẹ nhau chi lắm bẽ bàng
Há biết bốn mùa thay đổi mãi
Biết rồi thì tích tịch tình tang.
 
Khôn Chết ! Dại Chết ! Biết Sống !
Tháng 02 - 2004. 
 
             Làm trăng sáng tỏa khắp trời
Làm sao lấp lánh tuyệt vời bao la
          Không như ánh hỏa châu pha
Thì như đom đóm gần xa lập lòe
          Không như cây lá sum suê
Thì làm hoa dại mân mê lối mòn
          Không cao cây cả núi non
Thì làm cây nhỏ bên hòn đá xanh
          Không như mấy lũy tre xanh
Thì làm ngọn trúc xinh xinh đầu làng
          Không như man mác mây ngàn
Thì làm vành mống vắt ngang chân trời
          Không như tàu lớn ra khơi
Thì như thuyền nhỏ đưa người qua sông
          Không thanh như tiếng chuông đồng
Thì như chim Lạc chim Hồng kêu chơi
          Không vang dậy sóng dậy trời
Thì kêu nho nhỏ cho người đủ nghe
          Không mơ thành lũy đắp be
Thì làm hàng dậu chở che hai chiều
          Không sang gấm vóc mỹ miều
Thì thanh thì bạch nâng niu nhẹ nhàng
          Không như đường rộng thênh thang
Thì làm lối nhỏ dọc ngang đi về
          Nhục vinh, thành bại, khen chê
Hư danh, giả tướng, ê chề nhân gian
          Việc gì mang lại bình an
Đừng gây ai oán, đừng quàng khổ đau
          Đó là mới thật thâm sâu
Tiểu nhân, quân tử, trước sau khác gì
          Trăm năm một cuộc cười khì
Cười như tùng bách xanh xì trăm năm.
------------------
Thơ Mặc Giang
thnhattan@yahoo.com.au

 
Ý kiến bạn đọc ()
Góp ý với chúng tôi trên Facebook
Về trang trước Về đầu trang
Thông tin Phật giáo
Liên hệ Phật giáo
Thống Kê Truy Cập
Flag Counter

thongke513609
Tổng số lần truy cập : 513609
Số lần truy cập hôm nay : 319
Số lần truy cập hôm qua : 412
Số lần truy cập tháng này : 10563
Số lần truy cập năm nay : 118856
Số trang xem hôm nay : 4268
Tổng số trang được xem : 7993047
Người đang online : 11
Liên Kết Website
thiết kế website tại buôn ma thuột
Copyright © 2014 Bản quyền thuộc về Vô Lượng Công Đức. Có tích hợp giao diện cho mobile