Ngày đăng: 05:48:09 04-10-2014 -- Lượt xem: 8819.
Kích cỡ chữ: Giảm - Tăng

Pháp thoại HT Tuyên Hóa: Nhận Giả Mà Không Nhận Thật

Pháp thoại HT Tuyên Hóa: Nhận Giả Mà Không Nhận Thật Người thế gian nói lời giả dối thì nhiều, nói lời thật thì ít; nhiều người nói dối, ít người nói thật. Quý vị nghiên cứu đi, tại sao lại có tình trạng như vậy? Tại sao người ta học tánh không chân thật? Tại sao ở đâu họ cũng muốn nói dối? Tại sao người ta thích nói giả, mà không thích nói thật?

Cùng chuyên mục:
>> Những chướng duyên thường hay đến với người tu
>> Đạo đức người xuất gia - Chương 3 và 4
>> 10 lời khuyên giúp chúng ta biết sống và đi theo dấu chân của Đức Phật

---------
Bởi trên đời nầy, ít người chân thật, lại nhiều người giả; người đạo đức giả thì nhiều, kẻ thành thật thì rất ít. Nếu quý vị thuận theo nhân tình thể diện mà nói lời tốt đẹp, vậy thì ai nấy cũng đều thích; còn nếu quý vị nói câu chân thật thì không ai ưa. Tại sao vậy? Bởi người đời thường thích giả chứ không thích thật. Cho nên gọi là: Nhận giả bất nhận chân. Đó là tâm lý của một số người, tuy biết rõ là giả dối nhưng họ vẫn tham luyến mà không chịu bỏ.
Cư sĩ Thuần Đà là người thật thà. Tuy gia cảnh rất nghèo khổ, nhưng ông nói lời chân thật. Ông không giống như ma vương Ba-tuần, là chuyên nói lời tốt đẹp và bảo rằng thần chú của mình có thể cứu được người. Đó là những lời đường mật, nhưng quả là lời nói hồ đồ, khiến người nghe toàn thân phát run rét và nổi da gà. Ông Thuần Đà rất là thành thực. Ông không khoe là mình đã cúng dường thực phẩm, vật liệu phong phú như thế nào, đầy đủ hương sắc, mùi vị như thế nào. Lời nói của ông rất khiêm tốn như: “Nguyện Thế Tôn từ bi, thương nhận lần cúng dường cuối cùng của chúng con!” Giống như người Trung Quốc đãi khách, tuy rượu và thức ăn đầy bàn, nhưng họ vẫn khiêm tốn mà nói với khách: “Hôm nay xin đãi sơ sài, chẳng có chi là ngon miệng!”

Nói đến đây, tôi lại nhớ tới một câu chuyện. Ngày xưa có vị phú ông, vì sanh được con trai nên ông bèn mở đại tiệc ăn mừng. Ông mời rất đông khách, thành thử “bạn bè cao sang đầy bàn, khách quý đông như mây hội.” Ông lại thỉnh ba vị Hòa Thượng đến tụng thần chú Kiết Tường và nói vài lời kiết tường, cũng tức là ca tụng chúc mừng vậy. Có người trong đám khách nói: “Con trai của ông nhất định sẽ vinh hoa phú quý, sống trường thọ đến trăm tuổi.” Người khác lại nói: “Cháu bé sẽ có phước, có lộc, có thọ và nó sẽ ít bệnh, ít tai, ít họa.” Chủ nhân nghe những lời kiết tường nầy thì mặt mày hớn hở, thích thú không thể tả, ông bèn dâng rượu mời khách.

Còn về phía ba vị Hòa Thượng, có vị tụng chú Kiết Tường, có vị nói lời kiết tường, nhưng trong đó lại có vị nói lời chân thật: “Con trai của ông nhất định sẽ chết trong tương lai.” Chủ nhân vừa nghe là nổi trận lôi đình. Đâu có như thế! Sao lại có thể nói nó chết? Thế là ông đem Hòa Thượng ra đánh cho một trận. Vị Hòa Thượng đã dày công tu nhẫn nhục, thành thử ông không giận. Trái lại, nét mặt ông vẫn hòa nhã mà nói với chủ nhân: “Cư sĩ! Ông đã không nhận ra chân lý, mà lại còn ưa thích nịnh hót. Thật ra, họ có thật biết tương lai con của ông là sẽ được giàu có, sẽ được trường thọ hay không? Đó chẳng qua chỉ là những từ ngữ tán thán, khen tặng mà thôi. Tôi nói con ông tương lai nó sẽ chết, đó là lời chân thật. Không những chỉ có con ông sẽ chết, mà tất cả con người trên thế giới cũng sẽ chết. Có ai là không chết đâu? Tự ông đã không giác ngộ chân lý nầy, mà lại còn đánh tôi, ông là người ngu si quá!” Vị chủ nhân sau khi nghe xong, ông cảm thấy có lý và sanh tâm sám hối. Từ đó về sau, ông bèn tin Tam Bảo và ủng hộ đạo tràng. Nếu vị Hòa Thượng đó cũng nói những lời tốt lành giống như bao người khác, vậy thì không cách gì làm cho phú ông cảm động mà tin Phật, tin đạo lý cho được.

Chúng ta chớ thích nghe lời tán tụng, đừng mãn nguyện say đắm về tự ngã, cũng không nên tự khoe khoang, khoác lác về mình. Chúng ta nhất định là phải nên khiêm tốn và hòa ái. Đối với người, ta không kiêu ngạo, không ngã mạn và cần có tinh thần từ bi hỉ xả, phổ độ chúng sanh. Quý vị thử nhìn xem! Tại sao Ấn Độ có bốn loại giai cấp? Bởi có hạng người vì lúc xa xưa đã khinh khi kẻ bần cùng, cho nên kiếp nầy họ sanh làm người hạ tiện. Đó là tiền nhân hậu quả, thật không sai.

Chúng ta nên hiểu rõ về nhân quả, và tin cái đạo lý nhân nào thời quả đó. Vì vậy, dù ở đâu chúng ta cũng phải chân thật mà làm việc, không thể giả dối chút nào. Nếu chỉ giả một tí, chúng ta cũng phải chịu quả báo. Cho nên nói: “Nhân địa bất chân, quả chiêu vu khúc” tức là nhân không ngay thì quả cong vạy. Quý vị ơi! trồng đậu được đậu, trồng dưa được dưa, trồng lúa có lúa, gieo nếp được nếp. Đạo lý nầy là không sai sót mảy may. Quý vị làm những chuyện điên điên đảo đảo, rốt cuộc cũng là tự mình gạt mình, nhưng không gạt được mọi người đâu.

Hòa Thượng Tuyên Hóa
Ý kiến bạn đọc ()
Góp ý với chúng tôi trên Facebook
Về trang trước Về đầu trang
Thông tin Phật giáo
Liên hệ Phật giáo
Thống Kê Truy Cập
Flag Counter

thongke513286
Tổng số lần truy cập : 513286
Số lần truy cập hôm nay : 408
Số lần truy cập hôm qua : 416
Số lần truy cập tháng này : 10240
Số lần truy cập năm nay : 118533
Số trang xem hôm nay : 4752
Tổng số trang được xem : 7988701
Người đang online : 7
Liên Kết Website
thiết kế website tại buôn ma thuột
Copyright © 2014 Bản quyền thuộc về Vô Lượng Công Đức. Có tích hợp giao diện cho mobile